Nghĩ về đào tạo tăng, ni sinh người dân tộc thiểu số


Hiện tại các cơ sở đào tạo của Phật giáo Việt Nam chưa đào tạo tăng ni sinh là người dân tộc thiểu số, trừ một số ít tăng, ni sinh là người Khmer, Hoa. Còn các dân tộc khác thì hầu như chưa có chư tôn đức đại diện?
Đó là câu hỏi lớn đặt ra cho công tác Giáo dục Đào tạo của GHPGVN trong giai đoạn hiện nay và trong thời gian tới. 

Sau năm 1975, ở các tỉnh Tây Nguyên, đối với người đồng bào dân tộc thiểu số thì tỷ lệ theo đạo Tin Lành, Ca tô La Mã đã chiếm tỷ lệ cao hơn cả, nhất là Tin Lành. Trong khi Phật giáo ở Tây Nguyên chỉ giới hạn ở đồng bào người kinh từ xa di dân tới, nhất là từ miền Trung và miền Bắc vào.

Vì thế, việc truyền bá đạo Phật đến người dân tộc thiểu số miền cao Tây Nguyên là điều hết sức cấp thiết, không chỉ vì lợi ích của Phật giáo Việt Nam, mà trước hết vì sự đoàn kết dân tộc. 

Từ sau năm 1975 đến nay, các tôn giáo bạn đã thực hiện việc truyền bá mạnh mẽ, trong giai đoạn này các nhà thờ, nhà nguyện vẫn phát hành sách giáo lý bằng tiếng các dân tộc thiểu số, từ điển Việt-ngôn ngữ các dân tộc thiểu số phục vụ cho tu sĩ, điều mà hầu như chưa có trong giới Phật giáo?!

Những năm gần đây đã nghe nói đến vấn đề hoằng pháp cho người các dân tộc thiểu số miền cao Tây Nguyên. Tuy nhiên, kết quả chưa rõ ràng lắm, ngoài vài bản tin, một số bức ảnh, video clip. Rõ ràng là đáng quan tâm, khi thấy cùng tháp tùng Chủ tịch nước đi Hoa Kỳ, bên cạnh những vị tôn đức Phật giáo người Kinh, là một mục sư Tin Lành người dân tộc thiểu số rất có trình độ. 

Không có tôn đức giáo phẩm người dân tộc thiểu số miền cao thì đương nhiên đó là công tác giáo dục đào tạo. Chúng tôi đã xem “Danh sách tăng ni sinh trúng tuyển chính thức vào khóa X (2013-2017)” của Học viện Phật giáo Việt Nam tại Tp.HCM do Báo Giác Ngộ tặng bạn đọc, tôi dò tìm ngay tên những tăng ni sinh người dân tộc thiểu số. Nhưng không thấy?!

Hy vọng là tôi có thể dò sót?

Học viện Phật giáo Việt Nam tại Huế, nơi gần các tỉnh Tây Nguyên có không bóng dáng các vị tăng, ni sinh trẻ người dân tộc thiểu sổ?

Chúng tôi nêu lại điều này để tất cả những người con Phật cùng suy nghĩ về sự nghiệp hoằng pháp đến người dân tộc thiểu số miền cao. Chưa có được kết quả như ý, có phải một phần do từ Phật giáo chúng ta chăng? Có lần tôi thấy danh sách sinh viên Đại học Y Dược Tp.HCM tốt nghiệp vẫn có tên những sinh viên bắt đầu bằng những chữ như Y, Kbua… (dù Đại học Tây Nguyên đã có khoa Y).

Một người cháu tôi, học Đại học Khoa học Tự nhiên, cũng có bạn cùng lớp tên Y Hậu (người dân tộc thiểu số lai người Kinh) đã từng ở nhờ nhà của tôi. Thế mà, lẽ nào cả một khóa sinh viên Học viện Phật giáo mấy trăm người, không có sinh viên phật học nào người dân tộc thiểu số?
 Người Mông lễ Phật

Để giải quyết vấn đề, tôi xin đề xuất mấy ý sau:

1. Phật giáo Việt Nam chúng ta nên lấy phương thức đào tạo cán bộ dạng cử tuyển của nhà nước làm kiểu mẫu, tức là:

- Tuyển người xuất gia và tăng ni sinh học viện, trường Phật học các cấp theo hình thức tuyển sinh cử tuyển vào các trường. Thanh thiếu niên người dân tộc thiểu số muốn theo học trường Phật giáo thì nhận ngay vào trường Phật học theo chế độ ưu tiên (không loại bằng thi tuyển).

- GHPGVN địa phương cấp học bổng và những trợ cấp đặc biệt riêng khác cho tăng ni sinh người dân tộc thiểu số vùng cao cử tuyển như hình thức nhà nước cấp học bổng tài trợ đối với học sinh, sinh viên người dân tộc thiểu số cử tuyển, thậm chí học bổng và tài trợ có giá trị cao hơn để khuyến khích.

- Đào tạo tăng ni sinh người dân tộc thiểu số miền cao theo tinh thần chủ động, tạo duyên tu học trước. Phải tạo duyên tu học thì mới biết họ có duyên tu học hay không. Nếu hoằng pháp và tuyển sinh trường Phật học đối với thanh niên người dân tộc thiểu số theo cùng một cách, với cùng một chuẩn, yêu cầu ngang với thanh niên tăng ni nói chung, thì rất khó có được tăng ni sinh là người dân tộc thiểu số vùng cao. Và như thế sự nghiệp hoằng pháp cho đồng bào dân tộc thiểu số vùng cao không biết khi nào mới tiến lên được?

2. Phật giáo Việt Nam chúng ta nên tuyển tăng ni sinh người dân tộc thiểu số với quan điểm như nhà nước trong cử tuyển cán bộ người dân tộc thiểu số, đó là:

- Tạo mọi thuận lợi để đào tạo người dân tộc thiểu số tại địa phương, để về phục vụ cho chính đồng bào họ, tại chính địa phương họ.

-  Yêu cầu tiêu chuẩn có thể điều chỉnh theo hướng giảm, tùy điều kiện, địa phương cụ thể, sao cho trước hết là có được người. Khi có được người, sẽ từ từ nâng trình độ sau.

Nếu thận trọng, theo chúng tôi có thể làm thí điểm ở quy mô nhỏ, ít người. Nếu thành công thì mở rộng. Nếu có khó khăn, thì điều chỉnh từng bước, tùy hoàn cảnh cụ thể. Nhưng phải làm ngay, vì đã chậm trễ lắm rồi!

Có thể trong giai đoạn đầu, tiểu chuẩn cử tuyển thấp. Nhưng sau đó, các trường Phật giáo có thể nâng dần lên từng bước. Tôi có nghe thông tin rằng chất lượng sinh viên dân tộc thiểu số cử tuyển ở các trường càng cao. Hiện nay, có nhiều em sinh viên người dân tộc thiểu số học giỏi không kém gì sinh viên các tỉnh thành đồng bằng ven biển.

Chuyện xây chùa ở vùng cao nguyên cho những tăng ni người dân tộc thiểu số tất nhiên là điều phải tính đến. Nhưng, cái trước hết phải là có người. Mua đất cất chùa chỉ cần vài ba tháng. Nhưng trồng người phải cần thời gian hàng chục năm.

Minh Thạnh

TIN, BÀI LIÊN QUAN


Coiphat.vn
 
 
Các tin khác
 
Danh Tự nổi bật

Tin nổi bật

Close